Tôi thường hay thích ngồi một mình
Trên một con phố có thể quan sát dòng chảy người qua, trên một chiếc bàn bằng gỗ, ở trong một quán cafe màu trầm gỗ, không quá tối và trong một ngày thứ bảy khi vừa xong một ít việc buổi sớm
Nó cho tôi cảm giác đang làm việc ở một đất nước xa lạ, nhật bản chẳng hạn, tôi sẽ chẳng quen biết ai, không, chính xác hơn là không qua đặc biệt đủ để cảm giác tự do trong không gian kinh doanh này, và việc của tôi là xắp xếp các khối vuông vức.
Cái cảm giác rằng công việc của tôi là những khối vuông vức, xắp xếp chúng để đi tìm sự hoạt động của chúng trong cuộc sống này.
https://www.youtube.com/watch?v=CxwJrzEdw1U
Những khoảnh khắc đầu óc thoáng đãng thật hiếm có, nó giống như sau những giờ bơi miệt mài, chúng ta ngồi trên bờ biển, không phải để nhắm mắt nghỉ ngơi, mà nhìn ra mặt nước thật dài thật rộng, và thật logic.
Góc nhìn từ cộng đồng
Hãy là người đầu tiên thêm một góc nhìn hữu ích để mạch đọc này trở nên sâu hơn.