Dương Viết Cường 's invidual page

hi hi

Profile

160 từ Một người bạn tôi vừa lên máy bay, hắn ta có một con đường cho riêng mình, hắn ngồi nhâm nhi li cafe đen và kể lại về một vài điều của hắn làm tôi chợt nhận ra, facebook và thế giới mạng đã kéo tôi xa rất xa với những ý niệm của riêng mình,
Trích dẫn yêu thích nguyễn nhật ánh, harry potter

Tự dạy mình - Entry for 30/10/2017 Viết vào Thứ hai, 00 giờ 26 phút 04 giây 30/10/2017 (Public)

Đã được xem 247 lượt

Tại sao phải gọi là nghệ thuật sống, chứ không phải gọi là công thức sống ?

Vì công thức không áp dụng được, nghệ thuật, là một thứ gì đó cần nhiều thời gian, nhiều trải nghiệm và cả cái riêng của người làm việc ấy. 

Vậy nên đừng trách mình ngày hôm qua, đừng lo lắng cho ngày mai, và hãy cứ thử nghiệm chúng với ngày hôm nay, với đức tin nào đó, rồi ngày hôm nay sẽ lại trở thành ngày hôm qua của ngày mai.

 

Tôi ngồi cafe với anh Linh, thư thả và nhẹ nhàng, ban đầu với ý nghĩ hỏi anh về một số vấn đề, vẫn quay cuồng và đè nặng. Tôi chợt nhận ra mình chỉ thông minh lên khi giao thoa với một tư duy khác, một tư duy cao cấp hơn, ôi điều đơn giản mà dễ hiểu. Hai người cùng phá lên cười khi (thực ra , vấn đề đó anh cũng mất nửa năm mới tìm ra)

Vô tình về với căn gác nhỏ, có người like bài viết về build team Scrum của tôi năm trước, quả thực đúng, tôi đã nghĩ về nó đúng, nhưng có lúc làm được, lúc chưa làm được. Nhưng đúng là người giỏi và chưa giỏi không khác nhau nhiều lắm trong một môi trường lý tưởng, chỉ rõ rệt khi bị phụ thuộc vào hoàn cảnh. Những hoàn cảnh ảnh hưởng tham số như tài chính, áp lực tâm lý. Như một thầy giáo có thể dạy tốt nhưng anh ấy không thể bình yên dạy được khi nhà anh ta có chuyện.

Có mấy điều nho nhỏ rút ra

- Có nhiều vấn đề tưởng phức tạp, nhưng khi gặp gỡ giao thoa, đầu óc ta sẽ thoáng lên, nhìn mọi việc đa chiều và có nhiều cách thức hơn.

- Con người ta học hơi khó, cách tốt nhất là học qua bài tập, nhưng đừng tự mày mò, sau khi có bài tập hãy sử dụng tri thức của những người đi trước, nhiều người để thử nghiệm, tạo nên một cái nhìn khách quan của mình.

- Tôi đi tìm câu hỏi rằng, nếu một công ty với một framework làm việc tốt, chương trình giao việc và kiểm soát tốt, sau một số hoạt động đào tạo nhân sự sẽ tự động giỏi lên, vậy việc tiếp theo họ sẽ tự bứt ra như những hạt phân tử.

Trong scrum, khi ứng dụng các thành viên sẽ giỏi lên, nhưng rồi họ sẽ bứt ra chứ ? vì họ đến với nhau do cần một công việc, bị động bởi một công việc. Chúng ta đến với nhau vì một lý do nào đó ? một cảm giác êm đềm, một sự tin tưởng ?

Đúng, nếu khi đã đủ năng lực thành atomic, chúng ta chỉ còn sợi dây cao cấp hơn về kết nối, đó là thủ lĩnh tinh thần, đó là văn hóa, đó là thứ trừu tượng. Khi mất đi thứ đó, về cơ bản khối liên kết ấy sẽ tan rã.

Tại sao tôi cần anh ? Trong khi ngoài kia có những thứ tốt hơn và tôi so sánh được ? Và ở đâu đó chúng ta cần những giá trị lớn lao hơn, những giá trị rất khó có thể mua được bằng tiền. 

Nhưng điều ấy vốn mâu thuẫn với sự chủ động phát triển nội tại của những nguyên tử ? (Art here!) Vậy nên , mối liên hệ là chất cần, nhưng chưa đủ, cần có một việc development chúng ở đây.

Development, không phải là bao che, dung túng hay hỗ trợ, mà là phát triển, chúng ta cần sự phát triển.

Comment

Loading the player...