Dương Viết Cường 's invidual page

hi hi

Profile

160 từ Một người bạn tôi vừa lên máy bay, hắn ta có một con đường cho riêng mình, hắn ngồi nhâm nhi li cafe đen và kể lại về một vài điều của hắn làm tôi chợt nhận ra, facebook và thế giới mạng đã kéo tôi xa rất xa với những ý niệm của riêng mình,
Trích dẫn yêu thích nguyễn nhật ánh, harry potter

Tiếng sột soạt trên giấy - Entry for 29/04/2020 Viết vào Thứ tư, 22 giờ 58 phút 11 giây 29/04/2020 (Public)

Đã được xem 189 lượt
  • Tags :

Tiếng sột soạt trên giấy của ngòi bút làm tôi thấy thoải mái hơn

Lạch cạch và đi pha một tách trà anh với cái tốc độ có vẻ không thể chậm hơn nữa, nến, đèn bàn. Có lẽ đã đủ rồi.

Mỗi người có một cách để thư giãn riêng, cách của tôi thì là như thế này.

Đôi khi cái đầu óc trì trệ làm tôi muốn tìm thấy cái gì đó mới, cái gì đó vuông vức, và cái gì đó mới mẻ như một mùi huơng hoặc một nét vẽ nào đó rót vào cuộc đời buồn tẻ của một con người. Tiếc là tôi không biết vẽ, thế là tôi đành lim dim để tưởng họa về những khung cảnh.

Có lẽ một người với cái công việc hàng ngày như tôi là đi góp nhặt các cơ hội mới trong ngành cũng có vẻ khá sáng tạo này, nhưng cũng phải cẩn trọng lo toan từng bước đi ổn định, thì những cảm xúc khi thiếu vắng chúng quả tẻ nhạt, nhưng những quyết định dựa trên cảm xúc lại là kẻ thù của những sự đúng đắn cần thiết. Ấy thế là thành ra tôi lại ám ảnh cả cái việc không mấy vui vẻ với những cảm hứng vô lối cứ đến rồi lại đi trong tôi.

Thế là tôi cầm bút để viết, viết thật chậm, để cảm thấy mọi thứ ngăn nắp và trật tự, ổn định. 

Việc gặp gỡ với nhiều người mở ra cho tôi nhiều góc nhìn, nhiều quan sát, nhưng chúng cũng ảnh huởng không kém. Những người làm công tác chuyên môn thì đơn giản, khúc chiết và rõ ràng, đôi khi lại hơi máy móc một cách ngốc ngếch.

Những người đánh tiền tuyến như sale, thuờng có chút gì đó cực đoan, phải thôi, không thế không được, dễ hào hứng và bay bổng trong những câu chuyện đến mức đôi khi gạt bỏ cả những rủi ro

Ngược lại với những người cẩn trọng, cuộc đời là những bước đặt quân cờ thử đi một nước, đôi khi là rút lại, rồi cũng có lúc là nhẩm tính tiến trước và sau.

Tất cả tạo nên một xã hội, đúng đó là với thế giới của khoa học xã hội, còn với tôi đôi khi chúng hơi làm mình quá tải với những luồng thông tin, với những phương thức tư duy khác nhau hoàn toàn.

Tôi cũng hay nghe nhạc, một thời gian thảnh thơi thường tôi nghe giao huởng rất vào, chúng như những lời vuốt ve chỉ lối và giữ cho cái nhịp trong trái tim này ổn định, giống như là kẻ lãng du mà quan sát cái thế giới này.

Nhưng cũng có những lúc tôi không còn thấy mình ở đâu nữa, tôi mệt mỏi với cái sự đều đặn ấy, những bản nhạc remix, những part ầm ĩ như tiếng còi xe chát chúa và tiếng nhạc điện tử làm tôi thoải mái, thoải mái nhưng thấy ở đâu đó có gì sai sai ...

Thế là đôi khi tôi lại mất thời gian để đi tìm lại cái cân bằng trong nội tâm của mình bằng cách nghe tiếng sột soạt của ngòi bút, trong một tách trà một mình, trong một chiếc bóng đèn vàng vọt duy nhất trải dài căn phòng, ở nơi đó tôi thấy mình thoải mái, không quá tải thông tin đến mức chộn rộn và tâm tưởng cứ phải lao đi lao lại như con thoi.

Và thế là tôi lại uớc, uớc đêm nay mưa một chút, tiếng ồn nào đó sẽ xoa dịu đi và nền nã hơn cái nội tâm vốn nhiều mâu thuẫn. Đầy những hứng khởi và cả những lo lắng đan xen.

Chỉ có tiếng ngòi bút loạt xoạt trên giấy một cách đều đặn, từng nét chữ chúng đứng yên, một cảm giác an yên.

Comment

Loading the player...