Dương Viết Cường 's invidual page

hi hi

Profile

160 từ Một người bạn tôi vừa lên máy bay, hắn ta có một con đường cho riêng mình, hắn ngồi nhâm nhi li cafe đen và kể lại về một vài điều của hắn làm tôi chợt nhận ra, facebook và thế giới mạng đã kéo tôi xa rất xa với những ý niệm của riêng mình,
Trích dẫn yêu thích nguyễn nhật ánh, harry potter

Tản mạn - Entry for 26/08/2016 Viết vào Thứ sáu, 00 giờ 48 phút 07 giây 26/08/2016 (Public)

Đã được xem 374 lượt
  • Tags :

Tản mạn những ngày mưa cũ

Tôi có thói quen hơi kỳ lạ, đôi khi vào phòng tắm tháo đầu vòi sen ra gài lại đầu nối lên giá và mở nước, bật nhạc Lê Hiếu random, bất kỳ bài nào của Lê Hiếu hát cũng được, ngồi lim dim và lắng nghe tiếng lộp độp ngẫu nhiên của những giọt nước rơi theo hình parabol xuống sàn, chúng rơi ngẫu nhiên vì có những hạt nước dính vào nhau thành hạt lớn, hạt nhỏ, rơi xuống thành từng đợt ngẫu nhiên. Có khi là nước rơi xuống sàn, có khi là rơi vào vai tôi, cứ để yên thế cả nửa tiếng đồng hồ. Nhắm mắt nghe nhạc và nước xối xuống đầu nửa giờ.

Phải ngày xưa thì tôi sẽ bị kêu ca, nhưng giờ tôi lớn rồi, 1 m3 nước 6 ngàn đồng, xét ra cũng không đắt hơn một cốc cafe là mấy, tôi có thể trả cho nó mà.

Âm thanh ấy, cái rào rào lộp độp ấy chúng làm tôi gợi nhớ tới những buổi chiều mất điện ngày còn bé ở nhà một mình nhìn ra ngoài màn mưa bên sân, khi cơn mưa rào chảy qua từng rãnh của mái phibro xi măng rồi rơi xuống mặt sân bê tông thành từng tiếng như thế.

Trong tôi ngày ấy có cái sợ sệt, nhưng lại có cái lén lút thoải mái tự do một chút vì bố mẹ ở cửa hàng sẽ ít về nhà hơn khi trời đang mưa thế này, tôi có thể dự đoán được khả năng có người về nhà hơn bình thường - cho dù chẳng để làm gì cả.

Chúng gợi lên cảm giác tự do.

Lớn lên một chút, tôi ở trên căn gác 3 Mai Hắc Đế một mình trong khoảng 1 tháng, thời gian đó mùa hè thi thoảng cũng mưa, tôi lại có cái cảm giác một mình như thế. Và nếu có người về nhà trong lúc mưa ấy, đối với tôi là một cái gì đó giống một món quà vậy, nó hơi bất ngờ, nó hơi khác thường.

Thật điên  nhưng như thế mới là tôi, một cái góc chẳng giống với ai cả

 

Mùi mưa khi ấy không đẹp như những cảm giác về mưa, mái nhà cũ ngày ấy - nó hơi ẩm và có nguy cơ dột nếu như gặp những cơn mưa ngược gió, nó làm cho tôi rơi vào trạng thái vừa day dứt bất lực, vừa nuối tiếc một cái vẻ đẹp thênh thang - một thứ mình chẳng được phép yêu nó cho dù .. nó đẹp.

Giờ đây tôi vẫn lang thang tâm hồn mình một chút những khi mưa về, và đôi khi còn bị phụ thuộc, những ngày căng thẳng và mệt mỏi tôi xem google weather, như một người chơi xổ số, tôi chờ xem ngày mai có mưa không ... để nghỉ ngơi một chút - cho dù chúng chẳng để làm gì cả. Chẳng có sức ảnh hưởng lớn đến vậy.

Như một đứa trẻ lớn nhìn một đứa trẻ nhỏ, tôi thấy vui khi từng dòng nước lộp bộp, cho dù những giọt nước chảy đi cũng là những đồng tiền hàng ngày tôi cũng khá vất vả để kiếm ra. Nhưng tôi đã tạo ra được cảm xúc từ sức lao động của mình, đối với tôi, đó là một niềm vui nho nhỏ.

 

 

Sau bữa hôm ở nhà anh Khánh, thêm có chuyện cùng anh Linh, về câu chuyện mô hình hóa và vài thứ, có lẽ tôi cảm thấy mình đang điều độ hơn, đêm có lẽ ngủ ngon hơn một chút thay vì sự vội vã trong nhiều năm qua.

 

Comment

Loading the player...