Dương Viết Cường 's invidual page

hi hi

Profile

160 từ Một người bạn tôi vừa lên máy bay, hắn ta có một con đường cho riêng mình, hắn ngồi nhâm nhi li cafe đen và kể lại về một vài điều của hắn làm tôi chợt nhận ra, facebook và thế giới mạng đã kéo tôi xa rất xa với những ý niệm của riêng mình,
Trích dẫn yêu thích nguyễn nhật ánh, harry potter

Những giấc mơ giờ ở nơi đâu ... Viết vào Thứ hai, 00 giờ 52 phút 46 giây 26/09/2016 (Public)

Đã được xem 332 lượt
  • Tags :

Việc khó duy nhất làm tôi đau đầu những năm trưởng thành là đối diện với chính mình ngày hôm qua

Có một cậu bé, ngày xưa luôn chú tâm vào những trận giả, lăn lộn với những trận đánh cùng lũ trẻ con ... 

sau này người ta vẫn biết đến cậu bé ấy tên là Napoleon.

Tôi không có ý ám chỉ mình giống như nhân vật trong câu chuyện ấy, nhưng .. những ngày bé tôi vẫn hay luôn mơ về cái hình ảnh mặc áo blue, đứng trước nhiều người và nói câu "chúng tôi đưa ra giải pháp này, kết quả tỏ ra tối ưu trong hoàn cảnh ..."

Ngày còn bé, tôi không hiểu tại sao mình lại thích thú với một số thứ đồ điện và dây điện, có lẽ cũng một phần do ở nhà có sẵn. Hồi đó tôi mơ ước lắp được một chiếc bảng điện lắm, thích, nhưng đối với một đứa trẻ như tôi thì không đủ khả năng. Tôi nhặt nhạnh một số công tắc và ổ cắm, dán chúng lên chiếc tủ quần áo to bằng băng dính, dùng chiếc dây trong xanh xanh quai áo mưa và băng dính để dán nối ổ cắm này đi vuông góc sang và nối đến công tắc.

Tất nhiên,nó không thể chạy được, nhưng đó là giấc mơ của tôi, một thứ giấc mơ mà tôi rất kỳ vọng hiện thực hoá được, cố nhiên tôi đã hiện thực hoá được nó cho dù chỉ là một tưởng tượng ... , tôi bật, tắt và tưởng tượng rằng bóng đèn sẽ sáng.

Thực tế thì giấc mơ ấy cũng khá dễ dàng (và đại đa phần mọi người đều làm được) nhưng nó quá khó đối với đứa trẻ 5 tuổi

Tôi được gặp một người anh (bé quá không nhớ tên) thợ điện hướng dẫn cho. Sau đó .. tôi đã lắp nó được thật vào năm 6 tuổi. Tất nhiên anh không dạy tôi bằng chữ electron, chiều dòng điện các kiểu, chỉ dạy nối đường dây đơn giản thành vòng tròn khép kín như trẻ con buộc dây xi măng vào đầu và cuối những hòn gạch.

Đó là một thứ giấc mơ tôi đã đạt được, đạt được thực sự chứ không phải chỉ hình ảnh... 

Công việc của tôi sau này đều đặn, là làm sao đạt được những giấc mơ lớn hơn ... ấy thế mà càng ngày chúng càng khó hơn.

Rồi tôi nhớ, ngày bé tôi nối chiếc bóng đèn đui xoắn vào chiếc đui gài và tưởng tượng nó là một thiết bị khác cái bóng đèn, cầm nó trên tay, đi lại và nói "chúng tôi phát minh ra ..." (một cái gì đó tôi cũng chả nhớ, đại loại là một thứ tiết kiệm năng lượng hơn ở một khu vực nào đó. ... và bụp, đập cái bóng đèn vào đầu giường, thuỷ tinh vỡ đầy ra nhà, may cũng không bị mắng và mẹ lại đi hót.

Tất nhiên, đó là điều khó khăn, nhưng đó là một giấc mơ, một sự tưởng tượng.

Bố tôi thích tôi học nghệ thuật, không cần học gì khác, mua cho chiếc đàn organ. Tôi tháo chiếc đàn ra, cắt hộp cát tông thành hình cái đài, gắn hai cái loa vào và cố gắng để các dây điện không bị đứt, với một nỗ lực ... tạo ra được một cái đài khi tôi bấm vào nút, cái đài sẽ kêu. Đàn có 2 cái loa, đài cũng có 2 cái loa ở 2 bên, tôi sẽ đặt mạch điện ở giữa giống như cái đài.

Có một số lần tôi thành công, có một số lần tôi làm đứt dây và điều đó cũng đồng nghĩa rằng nó không thể sử dụng được. Cũng nhiều thứ tôi tháo ra và không thể lắp lại, tôi làm hỏng quá nhiều thứ, tháo quá nhiều thứ ra để nỗ lực ... làm ra thứ khác. Cũng may là bố mẹ không mắng, và cũng không dạy rằng "cái này đã có người làm rồi, con không thể sản xuất được cái đài bằng một cửa hàng được"

Lớn lên, có rất nhiều việc ảnh hưởng làm tôi không còn được nhớ về những giấc mơ ấy nữa. Nhưng đó không phải là vấn đề chính.

Ngày ấy không ai chê cười tôi, không ai nói tôi rằng tôi không làm được, không ai để ý, và tôi cứ vô tư miên man với những thứ ấy, tôi khát khao làm được cổng điện như ở cổng công ty cạnh nhà, tôi lấy bộ lắp ghép điện, tôi biết khi đổi chiều mô tơ, mô tơ sẽ quay ngược nhưng nó không giống như của người ta, bấm, và nó tự nhảy dừng, tôi loay hoay và tìm thấy "công tắc tơ" (contactor) trong sách vật lý 12. Thật tuyệt đối với tôi. Và tôi cứ tự do đi tìm, cóp nhặt những thứ kiến thức đó. Tôi đã làm được, một cách tự do, một không gian riêng của mình.

Những năm còn chưa bước ra cuộc đời, năm lớp 12 tôi khát khao xây dựng một thứ như IBM, như Adobe vì họ oách lắm, phải như họ cơ vì có hàng triệu người dùng sản phẩm, giống như tôi từng mê mệt thiết kế cái banner bằng adobe flash. Họ làm được những thứ mà người khác không làm được, đó thật oách.

Tôi nói với 2 thằng ngồi cạnh trong một sớm đầu năm lớp 12 tôi còn nhớ, tôi sẽ mở 3 công ty, 1 công ty phần mềm, 1 công ty phần cứng, 1 công ty buôn linh kiện để lấy tiền và hàng sẵn sàng cho 2 công ty kia, 3 công ty này sẽ nối với nhau thành khối vững chắc.

Tất nhiên .. khi ấy tôi chẳng biết rằng quản trị tài chính khó thế nào, balance score card là cái của nợ gì, MBA là gì, ROI là gì, lợi nhuận biên là gì, quản trị nhân sự là gì ... chỉ đơn giản .. đó là một hình dung, một sự tưởng tượng.

Như phản xạ của ngày bé, muốn lắp được cổng điện phải đọc sách vật lý, tôi đọc sách về IBM, đọc sách về sony. Tôi (hơi ngông cuồng) vẽ lên bảng rằng một toà vườn hoang nơi yahoo, fpt, oracle bị dẵm bẹp, và tôi đứng cao như IBM. Tất nhiên giờ tôi không còn quan tâm đến việc hơn kém như thế nữa, nhưng đó là một thứ mốc mà còn bé tôi khát khao vươn đến khi ấy (mặc dù giờ chả đến lượt tôi yahoo cũng ẹo rồi )

Và khi lớn hơn, hệ quy chiếu của tôi thay đổi hoàn toàn, tôi lo lắng về việc mình bị đồng hoá tư duy, tôi rơi vào những khủng hoảng, thực tế kinh khủng hơn tôi tưởng tượng nhiều, quá nhiều thứ, quá nhiều thứ đè nén lên. 

Tôi dần phải thay thế những giấc mơ bằng việc làm sao có tiền để trả tiền văn phòng, làm sao để làm ra một thứ gì đó ... xã hội người ta cần.

Tôi .. phải tự mình học cách tìm ra khoảng không của chính mình để nuôi dưỡng những giấc mơ, để mặc kệ họ cười vào những suy nghĩ của mình, vậy nên .. tôi ít nói ra. Vậy là tôi lại phải đọc sách.

Tôi học MBA, học makerting, học internet makerting, học quản trị nhân sự, học tài chính.

Nếu ngày xưa, khi tôi làm chiếc đài ấy, có người cười chê, chắc rằng .. chẳng bao giờ tôi học được đến hết điện, để rồi có điện tử, công nghệ .. bây giờ.

Tôi tự tìm cho mình một khoảng riêng ... một thứ hình ảnh mà chỉ mình mình quan tâm.

Và học cách ... lầm lũi dùng chiếc đèn pin nhỏ bé là tri thức đi một mình trong đêm tối ... một cách cô đơn.

 

Comment

Loading the player...