Dương Viết Cường 's invidual page

hi hi

Profile

160 từ Một người bạn tôi vừa lên máy bay, hắn ta có một con đường cho riêng mình, hắn ngồi nhâm nhi li cafe đen và kể lại về một vài điều của hắn làm tôi chợt nhận ra, facebook và thế giới mạng đã kéo tôi xa rất xa với những ý niệm của riêng mình,
Trích dẫn yêu thích nguyễn nhật ánh, harry potter

Entry for 20/07/2020 Viết vào Thứ ba, 01 giờ 48 phút 42 giây 21/07/2020 (Public)

Đã được xem 76 lượt
  • Tags :

Positano ngày 9

Tai nghe bản spring of life - với những du dương của violin làm tôi thấy mình thoải mái hơn chút, khoác lên mình để bước ra ngoài đường với chiếc ba lô, lang thang nhìn ngắm và nắm bắt những ý tưởng chợt lóe lên, điều hành công ty từ những quán cafe nào đó bằng những tin nhắn căn chỉnh nho nhỏ, take note vài thứ và đặt lịch cho một số việc cần thiết

Đó là một tôi, một tôi với những điều ưa thích riêng, không giống ai và cũng không có nhu cầu mong muốn ai giống mình. Đến một lúc nào đó, tất cả chỉ là những sự cần thiết ở mức cảm thấy cần thiết cho một vài việc nhỏ nào đó.

Tôi không thích nghe những lời thoại nhạc vpop hoặc tình yêu cũ, chúng đượm buồn nhưng lại mang tính chất luẩn quẩn không có lối thoát, chúng giống như những thứ với tôi trong những cái ngoặc "đã - từng - là" , những thứ mà người ta chợt thấy vô vọng vì không biết trong cái hoàn cảnh ấy, đâu là con đường có thể giải thoát.

Bản violin chiều nay cũng đượm buồn, nhưng cái đượm buồn ấy chẳng oán trách, cũng chẳng ca thán hay cố tìm hiểu một lí do nào đó, tiếng nhạc nói lên rằng tôi buồn, một thứ gì đó trải những cảm xúc lên từng khuông nhạc - không lí giải - không thắc mắc. Vô tư đến thênh thang.

Ấy vậy mà cũng mất thật nhiều thời gian tôi mới ra khỏi được cái vòng luẩn quẩn của những sợ hãi không tròn vẹn, ai đó nói cầu tiến là tốt, cầu toàn là tốt, nhưng chăm chút cho những khuông nhạc trong những đêm mưa ạt ào bên ngoài chỉ có ánh đèn leo lắt cháy dễ hơn việc tung hứng những mối quan hệ chồng chéo, điều hòa những quyền lợi của nhiều bên vì ai cũng đều thông minh và lanh lợi cả.

Và những khi ấy tôi lại thấy cô đơn, như chiều nay nhịp bàn tay lướt trên những phím đàn của little oasis - có những việc tôi không còn nhiều thời gian và nhìn quanh quất quán , một mình - chẳng có một đồng minh nào cả. Và thế là tôi nhìn ngắm xem ai chịu sống cho một nửa cuộc sống của mình.

Thở một hơi dài, quả thực còn rất nhiều việc phải làm

Ai đó hay nói người hay pha trò quả thực có những nỗi ưu tư nhất định trong lòng - nửa đúng và nửa sai, ai mà chẳng có những ưu tư, chẳng qua là có ai để có thể nói không thôi

Comment

Loading the player...