Dương Viết Cường 's invidual page

hi hi

Profile

160 từ Một người bạn tôi vừa lên máy bay, hắn ta có một con đường cho riêng mình, hắn ngồi nhâm nhi li cafe đen và kể lại về một vài điều của hắn làm tôi chợt nhận ra, facebook và thế giới mạng đã kéo tôi xa rất xa với những ý niệm của riêng mình,
Trích dẫn yêu thích nguyễn nhật ánh, harry potter

Entry for 11/10/2019 Viết vào Thứ bảy, 00 giờ 51 phút 48 giây 12/10/2019 (Public)

Đã được xem 252 lượt
  • Tags :
Hà Nội mùa vắng những cơn mưa ... nhưng chẳng lạnh
 
Những ngày này tôi mệt hơn một chút, ấy thế là lại phải viết nhiều hơn chút xíu để cân bằng lại cái mớ hỗn độn bên trong, cái thói quen hơn chục năm nay chẳng thay đổi gì.
 
Phần vì hôm nay lái xe về hơi muộn, con đường hơi vắng, Hà Nội thiếu mưa, không biết có phải chúng làm cổ họng tôi viêm hơn một chút, tôi mệt hơn một chút, thế là tôi lại nhớ những ngày mưa một chút ... Mỗi thứ một chút.
 
Có một thời gian khoảng 3 tháng tôi ở một mình ở Mai Hắc Đế ôn thi, ở một mình, quẩn quanh trong tổ. Thực tình mà nói tôi chẳng học được nhiều lắm ngoài việc nghĩ đến vài cái phần mềm mình sẽ viết sau những ngày thi xong.
 
Nhưng đọng lại chẳng phải mớ phần mềm vì tôi cứ viết hết cái này đến cái kia đêr rồi đọng lại nhiều nhất hóa ra lại là những ngày mưa có tiếng leng keng bên mái hiên khoảnh sân nhỏ. Tôi thích thú lắm, tự do với cái tổ be bé an yên, cuộn tròn mà huởng thụ cái cảm giác ấy. Mưa mưa mưa ..
 
Và những đêm có hơi chút sờ sợ, nhưng ánh đèn cao áp vàng vọt hắt vào nửa căn phòng trong cái tĩnh mịch của đêm làm tôi thích lắm. Tính tôi vốn nhát, sợ ma, 18 tuổi vẫn còn sợ, thế mà lại thích chui vào góc nhìn ra khoảng sân hứng lấy cái ánh vàng những đêm ấy.
 
Những lúc ấy chẳng hiểu sao tôi thấy tự do lắm, mưa thế này người ta sẽ ít ra khỏi nhà hoặc bước vào nhà nào đó hơn, nó tạm chia mối liên hệ của những con người với người ra một chút. Bằng những hạt nước, bằng những khoảng trống nhỏ riêng cho mỗi người.
 
Đôi khi nghĩ đến "Hai Đứa Trẻ" của Thạch Lam, tôi lại thấy có cái gì đó đẹp đẽ, chúng ngây thơ, thoải mái với bầu trời riêng của chúng, nhưng lớn lên, chúng sẽ viết "một mình" giống như Xuân Hiếu vẫn cứ thổi saxophone
 
"...Nhớ em vội vàng trong nắng trưa
Áo phơi trời đổ cơn mưa
...Nhớ em giọt mồ hôi tóc mai
Gió sương mòn cả hai vai
Ðôi chân chênh vênh con đường nhỏ
Nghiêng nghiêng bóng em gầy
...Vắng em còn lại tôi với tôi
lá khô mùa này lại rơi
Thương em mênh mông chân trời lạ"
 
vì chỉ có những khi một mình bao nhiêu hối hả của cuộc sống tan đi, người ta mới lại thấy chính mình lẩn khuất ở đâu đó, một khoảng không ... cho mình.
 
Thế nên kể ra vắng mưa thì cũng chán nhỉ, sao mà .. bụi bặm quá, hối hả quá
 
 

Comment

Loading the player...