Dương Viết Cường 's invidual page

hi hi

Profile

160 từ Một người bạn tôi vừa lên máy bay, hắn ta có một con đường cho riêng mình, hắn ngồi nhâm nhi li cafe đen và kể lại về một vài điều của hắn làm tôi chợt nhận ra, facebook và thế giới mạng đã kéo tôi xa rất xa với những ý niệm của riêng mình,
Trích dẫn yêu thích nguyễn nhật ánh, harry potter

Entry for 10/10/2019 Viết vào Thứ sáu, 00 giờ 52 phút 34 giây 11/10/2019 (Public)

Đã được xem 239 lượt
  • Tags :

Mùi của nến và tiếng violin trong bản nhạc làm tôi lim dim mơ về ánh nắng bình minh le lói bên khung cửa sổ của ngày mới. Có lẽ tôi sẽ dành ra một khoảng thời gian, một chút cho mình lơ đãng với cốc cafe ấm nóng trong cái mùa tuyết lạnh như thế này. Một mình bên khung cửa mùa đông của quán starbucks sớm hơn thuờng lệ một tẹo. Để thấy mình thực ra thì cũng khó có thể nhanh chóng hơn được nữa, lặng lẽ xắp xếp từng mẩu bánh vào từng bước nhỏ và đôi khi phó mặc chúng cho thời gian.

Positano có những ngày lặng yên đến như vậy

Hồi hộp qua những cung bậc cảm xúc, qua những tĩnh lặng đến vội vàng để rồi cũng chỉ muốn thở nhẹ một cái co mình vào một góc riêng an yên, nguệch ngoạc với vài thứ còn dở dang trên màn hình ipad.

Những màu của nắng ..

Thực ra thì tôi vẫn còn nhớ những hạt nắng của thời sinh viên, chúng trong lành và vô tư lự đến nỗi tôi chỉ muốn cứ nằm dài mà chìm đắm vào những miên man, những bức vẽ lang thang nơi cầu thang ngang dọc của đại học Y , trong những tờ giấy nham nhở và sự ngây thơ đến nỗi chưa bao giờ chạm tới suy nghĩ tương lai là gì.

Mọi thứ cứ thênh thang như thế, đôi khi ở đây, positano và tôi cũng muốn thả lòng mình như vậy.

Đôi khi nó là một thứ cảm giác khó tả, một chút gì đó hoang hoải, một chút gì đó sợ hãi nhưng lại lẩn khuất đâu đó sự ngọt ngào.

Phức tạp ghê ha

Comment

Loading the player...