Dương Viết Cường 's invidual page

hi hi

Profile

160 từ Một người bạn tôi vừa lên máy bay, hắn ta có một con đường cho riêng mình, hắn ngồi nhâm nhi li cafe đen và kể lại về một vài điều của hắn làm tôi chợt nhận ra, facebook và thế giới mạng đã kéo tôi xa rất xa với những ý niệm của riêng mình,
Trích dẫn yêu thích nguyễn nhật ánh, harry potter

Entry for 06/05/2020 Viết vào Thứ năm, 02 giờ 15 phút 15 giây 07/05/2020 (Public)

Đã được xem 183 lượt
  • Tags :

Quán cafe buổi sớm, như những ngày thuờng lệ với tiếng leng keng của người đi đường và những thư thả của ngày nắng nhẹ nhàng trong cái đầu đông làm con người ta dễ thở hơn một chút

Cô gái mặc chiếc áo màu hồng có nụ cười chợt kéo hắn ra khỏi những suy nghĩ trong đầu.

Đôi khi thì hắn dường như muốn nhắm mắt lại để cả thế giới tạm dừng, như khoảnh khắc chiếc máy ảnh chập xuống và mọi thứ đứng yên lại, chỉ còn mái tóc của cô gái vẫn theo cái quán tính với gia tốc 9.8 mà trái đất này không thể giữ nổi

cũng giống như cái đầu óc đang nặng chình chịch của hắn về những thứ quẩn quanh, chúng bỗng rơi vào trạng thái không trọng lực

một cái cảm giác đóng băng

Hắn nhìn nụ cười ấy như một bong bóng xà phòng vậy, bowm, nó có thể tan biến ngay một lúc nữa và hai người chẳng quen biết nhau gì trong cái xã hội ngược xuôi này , liệu có bao giờ gặp lại không.

Phải giữ lại khoảnh khắc ấy, phải giữ lại khoảnh khắc ấy, tiếng lơ mơ trong đầu hắn bên cạnh những thứ không trọng lực.

Điện thoại reo ...

Hắn quay trở về với những vội vàng thuờng nhật, với những câu hỏi mà người ta vẫn cứ đắn đo, liệu rằng, đâu là con đường người ta dành cho nhau ?

Comment

Loading the player...