Dương Viết Cường 's invidual page

hi hi

Profile

160 từ Một người bạn tôi vừa lên máy bay, hắn ta có một con đường cho riêng mình, hắn ngồi nhâm nhi li cafe đen và kể lại về một vài điều của hắn làm tôi chợt nhận ra, facebook và thế giới mạng đã kéo tôi xa rất xa với những ý niệm của riêng mình,
Trích dẫn yêu thích nguyễn nhật ánh, harry potter

Entry for 04/04/2020 Viết vào Chủ nhật, 02 giờ 24 phút 20 giây 05/04/2020 (Public)

Đã được xem 99 lượt
  • Tags :

Tôi rảo bộ bên bờ biển sau một ngày làm việc mệt nhoài

Đã rất nhiều ngày như thế, chìm mình trong những vội vã và cả những e dè, quán cafe chiều nay bên tiếng violin không còn cái cảm giác vô tư lự như những sớm bình minh thả lòng mình vào tiếng biển mặn mòi nữa, không còn những ngày vô huớng để thấy mình lang thang và ngao du với tất cả những thú vị.

Tôi đã rong buồm ra khơi, và những chênh vênh trên những ngày biển lặng, nhưng ai biết rằng phía dưới kia khi nào từng con sóng cuộn lên, và khi nào .. liệu rằng ta có đi sai hướng ?

Tôi lặng yên, thả lại mình vào căn phòng nhỏ bé những đêm mưa nhìn qua ô cửa sổ ra ngoài biển đêm, ở đó tôi thấy mình an toàn, an toàn với những ấm êm ngược với những sóng gió ngoài kia.

Và thế là tôi lại thử tự tách bạch mình.

Con phố biển chiều buông nhộn nhịp hơn một chút, tôi cố vớt vát lấy một ngày khác lạ bằng cách tránh việc xuống đường khi ánh đèn vàng đã mời gọi, tôi muốn nhìn thấy những ánh sáng tự nhiên còn lại sau những ngày gần như quay cuồng, gần như tối tăm.

Và ở đâu đó trên ban công quán cafe, có thanh niên trẻ vẽ nguệch ngoạc những thứ không đầu cuối lên chiếc ipad nhỏ .

Tiếng leng keng, tiếng chào, tiếng người gọi nhau

Cái cảm giác vị kỷ, chút thôi như sóng biển cứ xô lên bờ cát rồi lại tan đi trong cái màu trắng xóa phôi phai dần, tôi nhớ những sớm cafe khi người ta hào hứng kể với nhau về những hòn đảo xa xôi, trong một ngày hít một hơi căng đầy gió vào lồng ngực này.

Và dù sao đi nữa, những con thuyền ngoài xa hay những tối nhâm nhi li cafe cuộn mình trong chăn nhìn ra phía biển xa. Mọi thứ đâu có nghĩa lí gì, chỉ có khi không chuyển động, con người ta mới trở thành vô nghĩa. Để không phải chỉ sống với những phản xạ.

Tôi nhớ ...
Nhớ ..
Nhớ...

Comment

Loading the player...