Dương Viết Cường 's invidual page

hi hi

Profile

160 từ Một người bạn tôi vừa lên máy bay, hắn ta có một con đường cho riêng mình, hắn ngồi nhâm nhi li cafe đen và kể lại về một vài điều của hắn làm tôi chợt nhận ra, facebook và thế giới mạng đã kéo tôi xa rất xa với những ý niệm của riêng mình,
Trích dẫn yêu thích nguyễn nhật ánh, harry potter

Cơn mưa đầu mùa hạ - Entry for 18/05/2020 Viết vào Thứ ba, 00 giờ 44 phút 00 giây 19/05/2020 (Public)

Đã được xem 136 lượt
  • Tags :

 

Cơn mưa đêm ngắn ngủi làm cái oi bức của mùa hạ lẩn khuất vào đâu đó, nó dường như thổi làn gió mới sau những ngày mệt nhọc, đưa con người ta về lại với những cảm xúc trong lành của ngày xưa cũ, nhưng ngày mà một người như tôi có thể thấy còn thật đẹp, trong cái trong lành và hừng đông sáng sớm với chuyến xe bus đi học.

Một vài ký ức trong giấc mơ kéo con người ta ra khỏi những chộn rộn và buồn tẻ, mệt mỏi từ thuở chẳng biết bao giờ gieo lấy vào mình cái mệt mỏi ấy. Đối với tôi, những ngày sớm thênh thang cũng trên con đường đi học ấy là con phố ở Hà Đông bé bé vắng lặng, những ngày miệt mài lao đi mà chẳng cần quan tâm đến mình đang làm đúng hay đang làm sai, cách này tốt hơn hay cách kia tốt hơn, sự tự do làm cho con người ta có thời gian để yêu những thứ nhỏ nhoi hơn, yêu cái mà mình thấy đẹp hơn .. thế đấy, hóa ra càng lớn lại càng nhút nhát.

Những ngày mà cái hình ảnh một thanh niên vô tư lự ngồi ôm chiếc máy tính, loay hoay chiếc bút trong cái nắng sớm một mình trong quán cafe - giấc mơ bé nhỏ ngày xưa mà bây giờ cũng không còn hiệu nghiệm cho những thư thả của ngày mới, chợt đêm qua nghe lại bài hát cũ, giản dị và ngọt ngào. Thế là lại lang thang, lang thang để tìm cách thấy mình tốt hơn một chút, hiệu quả hơn một chút và khô cằn hơn một chút xíu.

Người ta hay tự trách mình và nuối tiếc về những ngày tháng trước kia, tôi nhận thấy rằng phần nhiều vì đã quá nhiều vết xước mà quên đi cái tự do, và vì những rằng buộc sợ hãi càng nhiều mà càng cố mặc thật nhiều manh áo trong mùa đông rét mướt của người và người.

Tìm lại cho mình một khoảng thời gian tự do có giới hạn, lang thang trong cái thế giới của riêng mình và đi đi về về trong những ký ức vàng vọt hay những ngày tháng mơ mộng cho tương lai đã qua và không bao giờ vỡ tan, luôn là một thứ hạnh phúc.

Nghe lại Pretty Boy M2M hát

Mạnh dạn để mà đặc biệt như chính cái cách của tuổi thơ mình đã đi ... 

Comment

Loading the player...