Dương Viết Cường 's invidual page

hi hi

Profile

160 từ Một người bạn tôi vừa lên máy bay, hắn ta có một con đường cho riêng mình, hắn ngồi nhâm nhi li cafe đen và kể lại về một vài điều của hắn làm tôi chợt nhận ra, facebook và thế giới mạng đã kéo tôi xa rất xa với những ý niệm của riêng mình,
Trích dẫn yêu thích nguyễn nhật ánh, harry potter

Chứng nghiệm - Entry for 19/11/2016 Viết vào Thứ bảy, 02 giờ 32 phút 49 giây 19/11/2016 (Public)

Đã được xem 294 lượt

Đôi khi tôi hỏi, mục tiêu của mình là trở thành gì

Internet mở rộng các kết nối, khi các kết nối đơn lẻ không có nhiều chuyện xảy ra, khi các kết nối mở rộng tạo ra nhiều nhóm có một số đặc tính na ná nhau sẽ thấy nhau và tịnh tiến đến gần nhau hơn, tạo thành các giáo phái. 
Mà đã là giáo phái thì rất ít có hệ quy chiếu đúng sai nên chỉ đơn giản là bạn rơi vào nhóm giáo phái nào.

Việc các giáo phái hình thành không phải là vấn đề, vấn đề chỉ phát sinh là khi có các giáo phái đó ra dễ dàng bị kẹt vào tư duy của các giáo phái đó theo luật hấp dẫn. 

Vậy nên thay vì việc ca thán rằng các giáo phái cực đoan hay hạn chế như vậy và mong muốn xoá bỏ các giáo phái, ta có thể dùng một việc dụng công ít hơn là ngắt kết nối hoặc quán chiếu các giáo phái đó với một góc nhìn thứ 3.

Nhắm mắt lại, và đi theo từng nhịp thở, mục tiêu giống như một thứ khái niệm tiệm cận trong toán học, tiệm cận, nghĩa là hai đường thẳng giao nhau ở vô cùng.

Có một thời gian dài, tôi thắc mắc không biết định hướng mục tiêu mình sẽ trở thành điều gì. Với một thói quen nhút nhát tôi không có nhiều tự tin, và tôi học được rằng việc tự vấn và thay đổi cơ địa của mình không phải là điều tốt thay vì đó chọn ra cách thức tốt nhất của đối với bản thân mình.

Mỗi người có một câu chuyện riêng của mình.

Mang sự học hỏi làm hành trang, với mục tiêu đi đấu với người ta ở đời đi tìm sự hơn kém cho tôi thấy rằng chỉ thêm mệt mỏi trong nhiều năm, núi cao còn có nhiều núi cao hơn. Cứ đi mãi vượt hết ngọn này đến ngọn kia và rồi những hành trang càng ngày càng nặng nề.

Vậy tại sao không ngồi yên một chỗ mà để tâm thức đi con đường dài.

Đối với tôi, việc trở thành một thánh nhân, cũng coi như một tầm nhìn (vision) của riêng mình đặt ra. Cố nhiên cũng giống như khái niệm đạt đến tiệm cận, không cần phải chạm đến, nhưng hướng đến.

Đạt được sự trung dung trong cuộc đời này và có những góc nhìn tổng quan. Sử dụng thiền và những triết lý có phần hơi cực đoan của ohsho, những triết lý hay mà hơi phủ lớp mờ của đạo phật làm thứ công cụ mặc dù tôi chưa thành thạo về nó cho lắm.

Có nhiều khi tôi bận sa đà vào các vấn đề hiện hữu có liên quan trực tiếp đến mình hoặc vô tình tới nhưng chúng thì luôn phát sinh, sức lực chúng ta thì có hạn, vậy phải làm sao ? (...) lựa chọn và nhìn chúng như mối quan hệ giữa hình và tướng thay vì phiền não ?

Cố nhiên, những bài học mới luôn mang đến sự mệt nhất định.

 

Comment

Loading the player...